秋霁

宋代 卢祖皋
虹雨才收,正抱叶残蝉,渐老云木。银汉飞星,玉壶零露,万里素秋如沐。倚颦抱独。盼娇曾记郎心目。向艳歌偏爱,赋情多处寄衷曲。 凄凉漫有,旧月阑干,夜凉无因,重照颓玉。扇纨收、鸾孤蠹损,一番愁绪黯相触。回首寒云空雁足。露井零乱,已是负了桐阴,可堪轻误,满篱种菊。
hóng cái shōu   zhèng bào cán chán   jiàn lǎo yún yín hàn fēi xīng   líng   wàn qiū pín bào pàn jiāo céng láng xīn xiàng yàn piān ài   qíng duō chù zhōng
liáng màn yǒu   jiù yuè lán gān   liáng yīn   zhòng zhào tuí shàn wán shōu luán sǔn   fān chóu àn xiāng chù huí shǒu hán yún kōng yàn jǐng líng luàn   shì le tóng yīn   kān qīng   mǎn zhǒng