秋霁

宋代 曾纡
木落山明,暮江碧,楼倚太虚寥廓。素手飞觞,钗头笑取,金英满浮桑落。鬓云慢约。酒红拂破香腮薄。细细酌。帘外任教、月转画阑角。 当年快意登临,异乡节物,难禁离索。故人远、凌波何在,惟有残英共寂寞。愁到断肠无处著。寄寒香与,凭渠问讯佳时,弄粉吹花,为谁梳掠。
luò shān míng   jiāng   lóu tài liáo kuò shǒu fēi shāng   chāi tóu xiào   jīn yīng mǎn sāng luò bìn yún màn yuē jiǔ hóng xiāng sāi báo zhuó lián wài rèn jiào yuè zhuǎn huà lán jiǎo
dāng nián kuài dēng lín   xiāng jié   nán jìn suǒ rén yuǎn líng zài   wéi yǒu cán yīng gòng chóu dào duàn cháng chǔ zhù hán xiāng   píng wèn xùn jiā shí   nòng fěn chuī huā   wèi shuí shū lüě