秋霁

清代 郑文焯
残雨空园,剩水佩风裳,暗写愁色。未了琴尊,已凉亭馆,病馀感秋无力。 坠红信息。废池何恨成凝碧。怅故国。千里。暮云江上倦游客。 还念旧社,醉墨题襟,十年飘零,清事都寂。晚香丛鸥,边梦续疏,狂花也笑头白。 一语问花应解得。又断魂处,待赋卅六芳陂,载秋单舸,冷枫红驿。
cán kōng yuán   shèng shuǐ pèi fēng shang   àn xiě chóu wèi liǎo qín zūn   liáng tíng guǎn bìng   gǎn qiū    
zhuì hóng xìn fèi chí hèn chéng níng chàng guó qiān yún jiāng shàng juàn yóu          
hái niàn jiù shè   zuì jīn   shí nián piāo líng   qīng shì dōu wǎn xiāng cóng ōu biān   mèng shū kuáng   huā xiào tóu bái    
wèn huā yīng jiě yòu duàn hún chù dài   liù fāng bēi zài   qiū dān lěng   fēng hóng   驿