秋胡行

魏晋 傅玄
秋胡纳令室,三日宦他乡。皎皎洁妇姿,冷冷守空房。 燕婉不终夕,别如参与商。忧来犹四海,易感难可防。 人言生日短,愁者苦夜长。百草扬春华,攘腕采柔桑。 素手寻繁枝,落叶不盈筐。罗衣医玉体,回目流采章。 君子倦仕归,车马如龙骧。精诚驰万里,既至两相忘。 行人悦令颜,借息此树旁。诱以逢卿喻,遂下黄金装。 烈烈贞女忿,言辞厉秋霜。长驱及居室,奉金升北堂。 母立呼妇来,欢乐情未央。秋胡见此妇,惕然怀探汤。 负心岂不惭,永誓非所望。清浊必异源,凫凤不并翔。 引身赴长流,果哉洁妇肠。彼夫既不淑,此妇亦太刚。
qiū lìng shì   sān huàn xiāng jiǎo jiǎo jié 姿   lěng lěng shǒu kōng fáng
yàn wǎn zhōng   bié cān shāng yōu lái yóu hǎi   gǎn nán fáng
rén yán shēng duǎn   chóu zhě zhǎng bǎi cǎo yáng chūn huā   rǎng wàn cǎi róu sāng
shǒu xún fán zhī   luò yíng kuāng luó   huí liú cǎi zhāng
jūn zi juàn shì guī   chē lóng xiāng jīng chéng chí wàn   zhì liǎng xiāng wàng
xíng rén yuè lìng yán   jiè shù páng yòu féng qīng   suì xià huáng jīn zhuāng
liè liè zhēn fèn 忿   yán qiū shuāng cháng shì   fèng jīn shēng běi táng
lái   huān qíng wèi yāng qiū jiàn   rán huái 怀 tàn tāng
xīn cán   yǒng shì fēi suǒ wàng qīng zhuó yuán   fèng bìng xiáng
yǐn shēn cháng liú   guǒ zāi jié cháng shū   tài gāng