秋华亭以天上秋期近分韵得秋字

元代 顾瑛
开宴秋华亭子上,共看织女会牵牛。星槎有路连云渡,银汉无声带月流。 取醉不辞良夜饮,追欢犹似少年游。分曹赌酒诗为令,狎坐猜花手作阄。 最爱柳腰和影瘦,更听莺舌弄春柔。金茎露落仙人掌,锦瑟声传帝子愁。 络纬岂知都是怨,芙蓉莫恨不禁秋。碧空珠斗微风动,重欲移樽为客留。
kāi yàn qiū huá tíng zi shàng   gòng kàn zhī huì qiān niú xīng chá yǒu lián yún   yín hàn shēng dài yuè liú
zuì liáng yǐn   zhuī huān yóu shì shào nián yóu fēn cáo jiǔ shī wèi lìng   xiá zuò cāi huā shǒu zuò jiū
zuì ài liǔ yāo yǐng shòu   gèng tīng yīng shé nòng chūn róu jīn jīng luò xiān rén zhǎng   jǐn shēng chuán chóu
luò wěi zhī dōu shì yuàn   róng hèn jīn qiū kōng zhū dòu wēi fēng dòng   zhòng zūn wèi liú