秋怀用东坡韵 其一

清代 李超琼
秋风有寒意,所忧在农时。苦雨日以至,吴棉摧可悲。 藤轩积阴黯,湿晕生书帷。老干若梯磴,静夜腾鼪狸。 可怜双鹊来,不敢栖虬枝。腐草知多少,为萤争飞追。 微明亟自炫,遑计霜雪期。霜雪岂有择,无为长嗟咨。 木叶倏已脱,松柏彫总迟。
qiū fēng yǒu hán   suǒ yōu zài nóng shí zhì   mián cuī bēi    
téng xuān yīn àn   shī 湿 yūn shēng shū wéi lǎo gàn ruò dèng jìng   téng shēng    
lián shuāng què lái   gǎn qiú zhī cǎo zhī duō shǎo wèi   yíng zhēng fēi zhuī    
wēi míng xuàn   huáng shuāng xuě shuāng xuě yǒu   wéi cháng jiē    
shū tuō   sōng bǎi diāo zǒng chí