秋怀五首 其二

唐代 鲍溶
秋晓客迢迢,月清风楚楚。草虫夜侵我,唧唧床下语。 流年白日驰,微愿不我与。心如缫丝纶,展转多头绪。 凭觞散烦襟,援瑟清夜拊。回感帝子心,空堂有烟雨。 丝减悲不减,器新声更古。一弦有馀哀,何况二十五。
qiū xiǎo tiáo tiáo   yuè qīng fēng chǔ chǔ cǎo chóng qīn   chuáng xià    
liú nián bái chí   wēi yuàn xīn sāo lún zhǎn   zhuǎn duō tóu    
píng shāng sàn fán jīn   yuán qīng huí gǎn xīn kōng   táng yǒu yān    
jiǎn bēi jiǎn   xīn shēng gèng xián yǒu āi   kuàng èr shí