秋怀十首微云淡河汉疏雨滴梧桐为韵

宋代 杨冠卿
晚云暂垂阴,零露不成滴。 邻墙几好树,叶下声策策。 一灯同夜阑,此抱谁与适。 前身岂壁鱼,甘擅文字癖。 忧秋怀十首微云淡河汉疏雨滴梧桐为韵其九 来抵揬人,衰怀小城孤。 解园赖从事,几成小支梧。 所忧岂其私,天高信难呼。 努力加餐饭,世缘久崎岖。
wǎn yún zàn chuí yīn   líng chéng  
lín qiáng hǎo shù   xià shēng  
dēng tóng lán   bào shuí shì  
qián shēn   gān shàn wén  
yōu qiū huái 怀 shí shǒu wēi yún dàn hàn shū tóng wèi yùn jiǔ
lái rén   shuāi huái 怀 xiǎo chéng  
jiě yuán lài cóng shì   chéng xiǎo zhī  
suǒ yōu   tiān gāo xìn nán  
jiā cān fàn   shì yuán jiǔ