秋怀十首微云淡河汉疏雨滴梧桐为韵

宋代 杨冠卿
古人例躬耕,我坐老无断。 勇为梁父吟,已愧杜鹃唤。 幽幽桃华源,尚不知有汉。 妇子彼何为,徒使人意乱。
rén gōng gēng   zuò lǎo duàn  
yǒng wèi liáng yín   kuì juān huàn  
yōu yōu táo huá yuán   shàng zhī yǒu hàn  
wéi   shǐ 使 rén luàn