秋怀十首末章稍自振起亦古义也

宋代 陆游
暑退财几时,忽已迫霜露;西风一何厉,落叶纷满路。 老翁衰可笑,日夜念墐户;衣裘先关怀,膏火亦当具。 酒尤不可缓,倾听糟床注。 供盘柿栗耳,何敢议雉兔!
shǔ tuì 退 cái shí   shuāng   西 fēng   luò fēn mǎn  
lǎo wēng shuāi xiào   niàn jìn   qiú xiān guān huái 怀   gāo huǒ dāng  
jiǔ yóu huǎn   qīng tīng zāo chuáng zhù  
gōng pán shì ěr   gǎn zhì