秋怀十首末章稍自振起亦古义也

宋代 陆游
遇酒幸一醉,遇饭幸一饱;或遇空无时,岂复有他巧?乡邻哀其穷,叩户馈麋?。 欣然出舍傍,菘韭青落爪。 饥羸曾未起,吟讽已稍稍。 袖手北窗前,枯肠困搜搅。
jiǔ xìng zuì   fàn xìng bǎo   huò kōng shí   yǒu qiǎo   xiāng lín āi qióng   kòu kuì   ? ?。
xīn rán chū shè bàng   sōng jiǔ qīng luò zhǎo
léi céng wèi   yín fěng shāo shāo
xiù shǒu běi chuāng qián   cháng kùn sōu jiǎo