秋怀十首末章稍自振起亦古义也

宋代 陆游
身如行脚僧,放包即为家;家如道边店,萧然寄天涯。 居室如小舟,风扉橹讴哑;坐傍陈琴书,庭下栽杂花。 检陋虽可笑,在我则已奢。 何以善吾生?念念思无邪。
shēn xíng jiǎo sēng   fàng bāo wéi jiā   jiā dào biān diàn   xiāo rán tiān
shì xiǎo zhōu   fēng fēi ōu   zuò bàng chén qín shū   tíng xià zāi huā
jiǎn lòu suī xiào   zài shē
shàn shēng   niàn niàn xié