秋怀十首末章稍自振起亦古义也

宋代 陆游
辟尘当以犀,濯缨当以水;龟堂一炷香,世念去如洗。 人生天地间,太仓一稊米,哀哉不自悟,役役以至死!孰能从我游,趺坐燔柏子;夜半清磬声,悠然从定起。
chén dāng   zhuó yīng dāng shuǐ   guī táng zhù xiāng   shì niàn
rén shēng tiān jiān   tài cāng   āi zāi   zhì   shú néng cóng yóu   zuò fán bǎi   bàn qīng qìng shēng   yōu rán cóng dìng