秋怀十首末章稍自振起亦古义也

宋代 陆游
皇天本无心,万物各有时。 飞鸿何预人,南翔每如期。 仰看霜露坠,俯叹草木衰。 英英篱下菊,秀色独满枝。 岂无一樽酒,相与斟酌之。 耋老天所佚,行歌复何疑?
huáng tiān běn xīn   wàn yǒu shí  
fēi hóng 鸿 rén   nán xiáng měi  
yǎng kàn shuāng zhuì   tàn cǎo shuāi  
yīng yīng xià   xiù mǎn zhī  
zūn jiǔ   xiāng zhēn zhuó zhī  
dié lǎo tiān suǒ   xíng