秋怀十首

宋代 汪莘
秋云无复似春浓,天地何人到此穷。 斜日淡烟今古恨,如何都付与孤鸿。
qiū yún shì chūn nóng   tiān rén dào qióng  
xié dàn yān jīn hèn   dōu hóng 鸿