秋怀三十六首

宋代 邵雍
草绿露沾衣,草衰风切肌。 物情非作异,人意强生疑。 岐动杨朱泣,丝添墨子悲。 知之何太晚,徒自泪淋漓。
cǎo 绿 zhān   cǎo shuāi fēng qiè  
qíng fēi zuò   rén qiáng shēng  
dòng yáng zhū   tiān bēi  
zhī zhī tài wǎn   lèi lín