秋怀二首 其一

宋代 洪适
送喜得新凉,秋情未憖忘。弱枝红皱重,平野碧滋长。 林迥蝉初乱,篱疏菊自芳。吟成转萧瑟,径醉任苍苍。
sòng xīn liáng   qiū qíng wèi yìn wàng ruò zhī hóng zhòu zhòng píng   zhǎng    
lín jiǒng chán chū luàn   shū fāng yín chéng zhuǎn xiāo jìng   zuì rèn cāng cāng