秋怀二首 其一

元代 吴师道
江南木叶飞,江北百草黄。风烟澹莽苍,怅望川途长。 寒鱼聚其群,鸿雁忽成行。俯仰念时物,索居耿凄凉。 昔我二三子,敦好攻文章。漂零时相失,尺素不得将。 人生四方志,企尔扬声光。登山岂无车,涉水亦有航。 真诚谅不隔,离别庸何伤。
jiāng nán fēi   jiāng běi bǎi cǎo huáng fēng yān dàn mǎng cāng   chàng wàng chuān zhǎng
hán qún   hóng 鸿 yàn chéng háng yǎng niàn shí   suǒ gěng liáng
èr sān   dūn hǎo gōng wén zhāng piāo líng shí xiāng shī   chǐ jiāng
rén shēng fāng zhì   ěr yáng shēng guāng dēng shān chē   shè shuǐ yǒu háng
zhēn chéng liàng   bié yōng shāng