秋怀二首寄圣俞 其一

宋代 欧阳修
孤管叫秋月,清砧韵霜风。天涯远梦归,惊断山千重。 群物动已息,百忧感从中。日月矢双流,四时环无穷。 隆阴夷老物,摧折壮士胸。壮士亦何为,素丝悲青铜。
guǎn jiào qiū yuè   qīng zhēn yùn shuāng fēng tiān yuǎn mèng guī   jīng duàn shān qiān zhòng
qún dòng   bǎi yōu gǎn cóng zhōng yuè shǐ shuāng liú   shí huán qióng
lóng yīn lǎo   cuī shé zhuàng shì xiōng zhuàng shì wéi   bēi qīng tóng