秋怀

宋代 汪炎昶
白露洗空河汉浃,耳目莹净无牵埃。 秋声溢出润谷外,野色迸入轩窗来。 多感间吟亦凄婉,自谋和策常迂回。 傲然高视万物表,黄花浊酒聊一咍。
bái kōng hàn jiā   ěr yíng jìng qiān āi  
qiū shēng chū rùn wài   bèng xuān chuāng lái  
duō gǎn jiān yín wǎn   móu cháng huí  
ào rán gāo shì wàn biǎo   huáng huā zhuó jiǔ liáo hāi