秋怀

宋代 王令
槭槭庭前树,朝零非昔稠。 呦呦草虫鸣,暮急晓未休。 耎虽无不平,岂亦有哀忧。 胡为劳吟呻,与士伤感投。 壮士亦何者,哀哦与虫酬。 所抱不列陈,调苦难谣讴。 高目有远见,直怀羞曲求。 蒿藜袭久安,功名忘前休。 日月忽未几,天地今复秋。 少壮负所怀,老大将安谋。 生无及人功,死骨埋泉羞。 胡为不奋飞,徒与寒饿仇。
tíng qián shù   cháo líng fēi chóu  
yōu yōu cǎo chóng míng   xiǎo wèi xiū  
ruǎn suī píng   yǒu āi yōu  
wéi láo yín shēn   shì shāng gǎn tóu  
zhuàng shì zhě   āi ó chóng chóu  
suǒ bào liè chén   diào nàn yáo ōu  
gāo yǒu yuǎn jiàn   zhí huái 怀 xiū qiú  
hāo jiǔ ān   gōng míng wàng qián xiū  
yuè wèi   tiān jīn qiū  
shào zhuàng suǒ huái 怀   lǎo jiàng ān móu  
shēng rén gōng   mái quán xiū  
wéi fèn fēi   hán è 饿 chóu