秋怀

宋代 林逋
惠连初拟赋秋怀,病束慵缠几未谐。湿叶堕丹明晚堑,破云拖粉露晴崖。 先甘衰落归双鬓,已觉清凉入百骸。试枕离骚校闲品,竹烟杉籁满萧斋。
huì lián chū qiū huái 怀   bìng shù yōng chán wèi xié shī 湿 duò dān míng wǎn qiàn   yún tuō fěn qíng
xiān gān shuāi luò guī shuāng bìn   jué qīng liáng bǎi hái shì zhěn sāo xiào xián pǐn   zhú yān shān lài mǎn xiāo zhāi