秋海棠限韵

清代 敦敏
西风秋老雁声苍,一点檀心映夕阳。妃子睡酣犹被洒,西施舞罢故遗妆。 入帘红雨和烟瘦,隔院晴霞带晚凉。冷艳应同仙菊隐,肯随桃李一齐香?
西 fēng qiū lǎo yàn shēng cāng   diǎn tán xīn yìng yáng fēi shuì hān yóu bèi   西 shī zhuāng
lián hóng yān shòu   yuàn qíng xiá dài wǎn liáng lěng yàn yīng tóng xiān yǐn   kěn suí táo xiāng