秋闺

唐代 邵士彦
斜日空庭暮,幽闺积恨盈。细风吹帐冷,微月度窗明。 怨坐啼相续,愁眠梦不成。调琴欲有弄,畏作断肠声。
xié kōng tíng   yōu guī hèn yíng fēng chuī zhàng lěng   wēi yuè chuāng míng
yuàn zuò xiāng   chóu mián mèng chéng tiáo qín yǒu nòng   wèi zuò duàn cháng shēng