秋宫辞

宋代 王镃
蝉噪凉生玉漏秋,梦回空忆到龙楼。 妾身恨不如黄叶,得趁流泉出御沟。
chán zào liáng shēng lòu qiū   mèng huí kōng dào lóng lóu  
qiè shēn hèn huáng   chèn liú quán chū gōu