秋歌

宋代 郑思肖
凉风捲地吹秋来,秋之为气何清哉。紫箫露华浴万宇,暑神欲驻难裴回。 今年舍我去者二百二十有五日,今日之后谁使来日来相催。 琥珀满卮,发越清奇。万物脆而易化,五官灵而多知。 一世之间几千万人,一人之心几千万变,碎裂神气纷云为。 液槁矣而告惫,气翻然而相辞。适之变化,不知其谁。 气母一丸,空虚跳跃。金浮木沉,老怪消铄。我之变化,亦不知谁。 苍苍茫茫万万古,玄瞳烱歘夜不瞽。醉中唤秋与秋语,秋辞凄脆咽不吐。 忽欲骑鲸汗漫游,海藏飞出白玉鼓。
liáng fēng juǎn chuī qiū lái   qiū zhī wéi qīng zāi xiāo huá wàn shǔ   shén zhù nán péi huí    
jīn nián shě zhě èr bǎi èr shí yǒu   jīn zhī hòu shuí shǐ 使 lái lái xiāng cuī  
mǎn zhī   yuè qīng wàn cuì ér huà   guān líng ér duō zhī    
shì zhī jiān qiān wàn rén   rén zhī xīn qiān wàn biàn   suì liè shén fēn yún wéi  
gǎo ér gào bèi   fān rán ér xiāng shì zhī biàn huà   zhī shuí    
wán   kōng tiào yuè jīn chén lǎo   guài xiāo shuò zhī biàn huà   zhī shuí      
cāng cāng máng máng wàn wàn   xuán tóng jiǒng chuā zuì zhōng huàn qiū qiū qiū   cuì yàn    
jīng hàn màn yóu   hǎi cáng fēi chū bái