秋感 其二

清代 江湜
物生大化中,伸屈天所与。草木不怨凋,黄落应节序。 阴虫尔何感,戚戚如私语。天寒入苦吟,物性有迎距。 徒使孤孽魂,感激愁羁旅。蛰藏理固然,幽恨谁怜汝。
shēng huà zhōng   shēn tiān suǒ cǎo yuàn diāo huáng   luò yīng jié    
yīn chóng ěr gǎn   tiān hán yín   xìng yǒu yíng    
shǐ 使 niè hún   gǎn chóu zhé cáng rán yōu   hèn shuí lián