秋感

清代 戴亨
飘泊无家客,乾坤一讲堂。钟魂摇梦醒,槐荫泼阶凉。 岁月三秋逼,关河万里长。此身何处著,搔首问穹苍。
piāo jiā   qián kūn jiǎng táng zhōng hún yáo mèng xǐng huái   yìn jiē liáng    
suì yuè sān qiū   guān wàn zhǎng shēn chǔ zhù sāo   shǒu wèn qióng cāng