秋感

宋代 陆文圭
遥夜百感集,白露下空庭。 秋风入草木,众叶会飘零。 革液始润物,屐霜惭阴凝。 衰哉石榴树,识语成涯丁。 兰艾既同焚,孰别臭与汰。 皇天黑不误,今古常青青。
yáo bǎi gǎn   bái xià kōng tíng  
qiū fēng cǎo   zhòng huì piāo líng  
shǐ rùn   shuāng cán yīn níng  
shuāi zāi shí liu shù   shí chéng dīng  
lán ài tóng fén   shú bié chòu tài  
huáng tiān hēi   jīn cháng qīng qīng