秋风篇

宋代 梅尧臣
秋风白虎嗥,长庚光如刀。 水源缩窍穴,木根潜脂膏。 啄实已细毳,啮枯皆竖毛。 鬼啼竹篱梢,月黑为朋曹。 小儿莫畏声,破管偶值遭。 挂掇青红蕡,拆剖皱刺韬。 熟坠存虚房,瘦歛由失薅。 西吹几万里,乃起东海涛。 衡舂困龟鱼,白沫丘岳高。 原扬烂屋茅,岸裂枞船篙。 贫门易狼藉,远游难撑操。 驱云失巫宫,迸雨入楚壕。 搅空神兵发,穿窟乖龙逃。 唯恐五色石,女娲补不牢。 摆落缺西北,赤子何熬熬。 常娥近天箕,学簸不学溞。 欲使糠粃尽,撼死千岁桃。 王母不敢诉,倚日黄人豪。 自与穆天子,终朝醉酕醄。 後得汉武帝,述以再种劳。 因之来横汾,作辞心切忉。
qiū fēng bái háo   cháng gēng guāng dāo  
shuǐ yuán suō qiào xué   gēn qián zhī gāo  
zhuó shí cuì   niè jiē shù máo  
guǐ zhú shāo   yuè hēi wèi péng cáo  
xiǎo ér wèi shēng   guǎn ǒu zhí zāo  
guà duō qīng hóng fén   chāi pōu zhòu tāo  
shú zhuì cún fáng   shòu hān yóu shī hāo  
西 chuī wàn   nǎi dōng hǎi tāo  
héng chōng kùn guī   bái qiū yuè gāo  
yuán yáng làn máo   àn liè cōng chuán gāo  
pín mén láng   yuǎn yóu nán chēng cāo  
yún shī gōng   bèng chǔ háo  
jiǎo kōng shén bīng   chuān 穿 guāi lóng táo  
wéi kǒng shí   láo  
bǎi luò quē 西 běi   chì áo áo  
cháng é jìn tiān   xué xué sāo  
shǐ 使 kāng jǐn   hàn qiān suì táo  
wáng gǎn   huáng rén háo  
tiān   zhōng zhāo zuì máo táo  
hòu hàn   shù zài zhǒng láo  
yīn zhī lái héng fén   zuò xīn qiè dāo