秋风词

明代 康海
长安道上秋风起,吹入青门草靡靡。客子携琴燕赵来,一感秋风心欲死。 鸣鞭跃马过我前,那堪杯酒重留连。酒酣气发百志奋,谈笑须臾空百年。 坐中叹尔壮士心,人事何劳问古今。张仓亦能论刑法,君平徒然卜六壬。 仲尼治国苦不称,曾参事母犹难信。时势摧人著处生,英雄遇抑常迟钝。 南山磊磊云气横,寒泉湔湔终日鸣。请君拂袖谢人世,与尔常为谷口耕。
cháng ān dào shàng qiū fēng   chuī qīng mén cǎo xié qín yān zhào lái   gǎn qiū fēng xīn    
míng biān yuè guò qián   kān bēi jiǔ zhòng liú lián jiǔ hān bǎi zhì fèn tán   xiào kōng bǎi nián    
zuò zhōng tàn ěr zhuàng shì xīn   rén shì láo wèn jīn zhāng cāng néng lùn xíng jūn   píng rán bo liù rén    
zhòng zhì guó chēng   zēng shēn shì yóu nán xìn shí shì cuī rén zhù chù shēng yīng   xióng cháng chí dùn    
nán shān lěi lěi yún héng   hán quán jiān jiān zhōng míng qǐng jūn xiù xiè rén shì   ěr cháng wèi kǒu gēng