秋风

宋代 徐积
万物已衰歇,乾坤正泬寥。数声何处起,万窍一时号。 好木望君惜,残蓬任汝飘。霜空静如扫,努力助飞雕。
wàn shuāi xiē   qián kūn zhèng jué liáo shù shēng chǔ wàn   qiào shí hào    
hǎo wàng jūn   cán péng rèn piāo shuāng kōng jìng sǎo   zhù fēi diāo