秋风

宋代 陆游
秋风吹客樯,节物叹遐方。 岁事忽云暮,吾行殊未央。 霜清汉水绿,日落楚山苍。 此去三巴路,无猿亦断肠。
qiū fēng chuī qiáng   jié tàn xiá fāng  
suì shì yún   xíng shū wèi yāng  
shuāng qīng hàn shuǐ 绿   luò chǔ shān cāng  
sān   yuán duàn cháng