秋风

明代 宗臣
秋风吹万里,一夜过扶桑。落叶碎难扫,孤鸿高自翔。 登楼来朔雨,倚剑下胡霜。闻道喻关使,飞书入建章。
qiū fēng chuī wàn   guò sāng luò suì nán sǎo   hóng gāo 鸿 xiáng    
dēng lóu lái shuò   jiàn xià shuāng wén dào guān shǐ fēi 使   shū jiàn zhāng