秋登涔阳城二首
万户砧声水国秋,凉风吹起故乡愁。
行人望远偏伤思,白浪青枫满北楼。
穿针楼上闭秋烟,织女佳期又隔年。
斜笛夜深吹不落,一条银汉挂秋天。
wàn
万
hù
户
zhēn
砧
shēng
声
shuǐ
水
guó
国
qiū
秋
,
liáng
凉
fēng
风
chuī
吹
qǐ
起
gù
故
xiāng
乡
chóu
愁
。
。
xíng
行
rén
人
wàng
望
yuǎn
远
piān
偏
shāng
伤
sī
思
,
bái
白
làng
浪
qīng
青
fēng
枫
mǎn
满
běi
北
lóu
楼
。
。
chuān
穿
zhēn
针
lóu
楼
shàng
上
bì
闭
qiū
秋
yān
烟
,
zhī
织
nǚ
女
jiā
佳
qī
期
yòu
又
gé
隔
nián
年
。
。
xié
斜
dí
笛
yè
夜
shēn
深
chuī
吹
bù
不
là
落
,
yī
一
tiáo
条
yín
银
hàn
汉
guà
挂
qiū
秋
tiān
天
。
。