秋辞

南北朝 萧绎
秋风起兮寒雁归。寒蝉鸣兮秋草腓。萍青兮水澈。叶落兮林稀。 翠为盖兮玳为席。兰为室兮金作扉。水周兮曲堂。花交兮洞房。 树参差兮稍密。紫荷纷披兮疏且黄。双飞兮翡翠。并泳兮鸳鸯。 神女云兮初度雨。班妾扇兮始藏光。且淹留日云暮。对华烛兮欢未央。
qiū fēng hán yàn guī hán chán míng qiū cǎo féi píng qīng shuǐ chè luò lín
cuì wèi gài dài wèi lán wèi shì jīn zuò fēi shuǐ zhōu táng huā jiāo dòng fáng
shù cēn shāo fēn shū qiě huáng shuāng fēi fěi cuì bìng yǒng yuān yāng
shén yún chū bān qiè shàn shǐ cáng guāng qiě yān liú yún duì huá zhú huān wèi yāng