秋窗风雨夕

清代 曹雪芹
秋花惨淡秋草黄,耿耿秋灯秋夜长。 已觉秋窗秋不尽,那堪风雨助凄凉! 助秋风雨来何速!惊破秋窗秋梦绿。 抱得秋情不忍眠,自向秋屏移泪烛。 泪烛摇摇爇[1]短檠,牵愁照恨动离情。 谁家秋院无风入?何处秋窗无雨声? 罗衾不奈秋风力,残漏声催秋雨急。 连宵脉脉复飕飕,灯前似伴离人泣。 寒烟小院转萧条,疏竹虚窗时滴沥。 不知风雨几时休,已教泪洒窗纱湿。
qiū huā cǎn dàn qiū cǎo huáng   gěng gěng qiū dēng qiū zhǎng
jué qiū chuāng qiū jìn   kān fēng zhù liáng  
zhù qiū fēng lái   jīng qiū chuāng qiū mèng 绿
bào qiū qíng rěn mián   xiàng qiū píng lèi zhú
lèi zhú yáo yáo ruò   [   1   ] 1] duǎn   qíng qiān chóu zhào hèn dòng
shuí jiā qiū yuàn fēng   chǔ qiū chuāng shēng  
luó qīn nài qiū fēng   cán lòu shēng cuī qiū
lián xiāo sōu sōu   dēng qián shì bàn rén
hán yān xiǎo yuàn zhuǎn xiāo tiáo   shū zhú chuāng shí
zhī fēng shí xiū   jiào lèi chuāng shā shī 湿