秋虫

宋代 李纲
白霜降百草,候虫寒自吟。不知抱何恨,唧唧无停音。 歘尔惊客梦,悽然感离心。羁臣肠欲断,岂事雍门琴。
bái shuāng jiàng bǎi cǎo   hòu chóng hán yín zhī bào hèn   tíng yīn    
chuā ěr jīng mèng   rán gǎn xīn chén cháng duàn   shì yōng mén qín