秋虫

宋代 游次公
一气动芒沕,鸣虫应清商。 天机发天籁,托彼恐与螀。 凄然起秋声,感我彻肺肠。 幽思不自识,远兴来何方。 至音有如此,始晤韶与章。 风霜入凄断,月露皆悲凉。 天地有声乐,呻吟委寒荒。 尔非丝竹奏,那得登君堂。
dòng máng   míng chóng yīng qīng shāng  
tiān tiān lài   tuō kǒng jiāng  
rán qiū shēng   gǎn chè fèi cháng  
yōu shí   yuǎn xīng lái fāng  
zhì yīn yǒu   shǐ sháo zhāng  
fēng shuāng duàn   yuè jiē bēi liáng  
tiān yǒu shēng yuè   shēn yín wěi hán huāng  
ěr fēi zhú zòu   de dēng jūn táng