秋池晓步败荷万柄一花挺然可爱伯益赋诗和韵

宋代 刘学箕
萧瑟秋池撼晓风,江妃旋旆水云空。 未教零落千擎雨,尚借柔酣一点红。 弊盖高低骚客赋,寒衣裁制楚人工。 谁怜夜枕惊残梦,恨在毓声点滴中。
xiāo qiū chí hàn xiǎo fēng   jiāng fēi xuán pèi shuǐ yún kōng  
wèi jiào líng luò qiān qíng   shàng jiè róu hān diǎn hóng  
gài gāo sāo   hán cái zhì chǔ rén gōng  
shuí lián zhěn jīng cán mèng   hèn zài shēng diǎn zhōng