秋池

唐代 吴融
冷涵秋水碧溶溶,一片澄明见底空。有日晴来云衬白, 几时吹落叶浮红。香啼蓼穗娟娟露,乾动莲茎淅淅风。 凌晓无端照衰发,便悲霜雪镜光中。
lěng hán qiū shuǐ róng róng   piàn chéng míng jiàn kōng yǒu qíng lái yún chèn bái  
shí chuī luò hóng xiāng liǎo suì juān juān   qián dòng lián jīng fēng
líng xiǎo duān zhào shuāi   biàn 便 bēi shuāng xuě jìng guāng zhōng