秋蝉四首 其三

明代 释函是
无求不敢向人清,繁响徒萦十里行。曾学金人长杜口,忽逢玉露自成声。 高栖未必全关节,弃秽难辞是近名。翘首长空如独诉,岂堪了了托閒情。
qiú gǎn xiàng rén qīng   fán xiǎng yíng shí xíng céng xué jīn rén zhǎng kǒu   féng chéng shēng
gāo wèi quán guān jié   huì nán shì jìn míng qiáo shǒu cháng kōng   kān liǎo liǎo tuō xián qíng