秋蝉四首 其二

明代 释函是
历尽孤危动蔡琴,华冠几岁遂投林。悲鸣竟日终何语,静抱长松只此心。 万里秋声风切切,一枝寒色月森森。最怜客泪伤南北,都在离怀湿曙襟。
jìn wēi dòng cài qín   huá guān suì suì tóu lín bēi míng jìng zhōng   jìng bào cháng sōng zhī xīn
wàn qiū shēng fēng qiē qiē   zhī hán yuè sēn sēn zuì lián lèi shāng nán běi   dōu zài huái 怀 shī 湿 shǔ jīn