秋蝉四首

明代 释函是
轻身高木可悠悠,断续酸伤独不休。观世已甘朝露薄,因风犹作岁华忧。 响彻千峰人在梦,生从一壑影临秋。若教似汝肠应断,白首难为玄鬓愁。
qīng shēn gāo yōu yōu   duàn suān shāng xiū guān shì gān zhāo báo   yīn fēng yóu zuò suì huá yōu
xiǎng chè qiān fēng rén zài mèng   shēng cóng yǐng lín qiū ruò jiào shì cháng yīng duàn   bái shǒu nán wéi xuán bìn chóu