秋蝉抱叶而吟叶脱而堕困于群蚁亟遣仆置高树且怜而作诗吊之

唐代 王翰
一气无停机,四时仍代用。万物生两间,潜植与蠢动。 时至靡不荣,运往讵所恸。蝉生粪壤间,潜化自能羾。 登木喜得时,鸣响甚恣纵。既免螳螂搏,幸脱痀瘘中。 或学秦筝鸣,或作雅琴弄。或缓美人歌,或繁小子诵。 或静而独鸣,或聚而相哄。不料瓮内鸡,遽儗竹上凤。 凉飔一朝发,繁霜藉草重。强鸣声噎塞,处危心愡恫。 所付既靡盬,脱落难持控。高蜚翅剪铩,不饮腹空洞。 局促尘埃中,蚁困况集众。我行庭树间,见之心为痛。 呼儿置深稳,聊尽尔馀哢。作诗予时哉,含悽不成讽。
tíng   shí réng dài yòng wàn shēng liǎng jiān qián   zhí chǔn dòng    
shí zhì róng   yùn wǎng suǒ tòng chán shēng fèn rǎng jiān qián   huà néng gòng    
dēng de shí   míng xiǎng shén zòng miǎn táng láng xìng   tuō lòu zhōng    
huò xué qín zhēng míng   huò zuò qín nòng huò huǎn měi rén huò   fán xiǎo sòng    
huò jìng ér míng   huò ér xiāng hǒng liào wèng nèi   zhú shàng fèng    
liáng zhāo   fán shuāng cǎo zhòng qiáng míng shēng sāi chù   wēi xīn zǒng dòng    
suǒ   tuō luò nàn chí kòng gāo fēi chì jiǎn shā   yǐn kōng dòng    
chén āi zhōng   kùn kuàng zhòng xíng tíng shù jiān jiàn   zhī xīn wèi tòng    
ér zhì shēn wěn   liáo jǐn ěr lòng zuò shī shí zāi hán   chéng fěng