秋榜已揭不寐

宋代 王迈
寒重难为坐,宵长可奈眠。 老天不解事,特地闰今年。 风助蛩声苦,霜和月色妍。 抱衾成百感,嚼句忆坡仙。
hán zhòng nán wéi zuò   xiāo zhǎng nài mián  
lǎo tiān jiě shì   rùn jīn nián  
fēng zhù qióng shēng   shuāng yuè yán  
bào qīn chéng bǎi gǎn   jué xiān