秋白梨

南北朝 王寂
医巫珍果惟秋白,经岁色香殊不衰。霜落盘盂批玉卵,风生齿颊碎冰凘。 故侯瓜好真相敌,丞相梅酸谩自欺。向使马卿知此味,莫年消渴不须医。
zhēn guǒ wéi qiū bái   jīng suì xiāng shū shuāi shuāng luò pán luǎn   fēng shēng chǐ 齿 jiá suì bīng
hòu guā hǎo zhēn xiàng   chéng xiàng méi suān mán xiàng shǐ 使 qīng zhī wèi   nián xiāo