求安

宋代 戴复古
愁来须强遣,老去只求安。 酒熟思招客,诗成胜得官。 梅花天下白,雪片夜深寒。 衲被蒙头睡,悠然百虑宽。
chóu lái qiáng qiǎn   lǎo zhǐ qiú ān  
jiǔ shú zhāo   shī chéng shèng guān  
méi huā tiān xià bái   xuě piàn shēn hán  
bèi méng tóu shuì   yōu rán bǎi kuān