唐代 李山甫
傍雨衣风冷渐匀,更凭青女事精神。来时将得几多雁,到处愁他无限人。 能被绿杨深懊恼,谩偎黄菊送殷勤。邹家不用偏吹律,到底荣枯也自均。
bàng fēng lěng jiàn yún   gèng píng qīng shì jīng shén lái shí jiāng duō yàn   dào chù chóu xiàn rén
néng bèi 绿 yáng shēn ào nǎo   mán wēi huáng sòng yīn qín zōu jiā yòng piān chuī   dào róng jūn