唐代 王睿
蝉噪古槐疏叶下,树衔斜日映孤城。 欲知潘鬓愁多少,一夜新添白数茎。
chán zào huái shū xià   shù xián xié yìng chéng
zhī pān bìn chóu duō shǎo   xīn tiān bái shù jīng